Showing posts with label myfamilly. Show all posts
Showing posts with label myfamilly. Show all posts

Ngoài việc ăn cá, luyện tập trí nhớ... bạn còn có thể làm gì để cải thiện trí nhớ?

1. Kiểm tra thính lực

Một nghiên cứu của trường ĐH Brandeis-Mỹ cho thấy rằng những người nghe kém thường có biểu hiện là cố gắng hiểu và nhớ lại những gì họ vừa nói. Vì thế hãy kiểm tra thính lực 3 năm liên tiếp sau độ tuổi 50.

Brian Fligor- Giám đốc khoa chuẩn đoán thính học của bệnh viện Nhi Boston nói rằng ngăn ngừa bệnh thính giác kém bằng cách hãy vặn nhỏ volume khi nghe.

2. Giữ chỉ số cơ thể (BMI) dưới mức 25

Trong các bài kiểm tra về trí nhớ, những người có chỉ số cơ thể 20 thì nhớ được 9/16 từ, trong khi những người có chỉ số cơ thể là 30 (chỉ số bắt đầu của hiện tượng béo phì) thì chỉ nhớ được 7 từ.

Nếu như chỉ số cơ thể của bạn vượt qua con số 25 thì bạn nên giảm từ 5-7% trọng lượng cơ thể, cố gắng cắt giảm 250 calo mỗi ngày bằng cách ăn kiêng hoặc tập thể dục.

3. Ăn salad mỗi ngày

Một nghiên cứu của trường ĐH Rush, những người hàng ngày ăn 3 bữa có rau trong 6 năm thì chỉ có 40% trong số họ có dấu hiệu về nhận thức kém, tỷ lệ này thấp hơn tỷ lệ những người không thích ăn rau. Những người thích ăn rau trẻ hơn 5 tuổi so với độ tuổi của họ. Các nhà nghiên cứu cho biết thêm rằng ăn rau lá xanh có hiệu quả nhất vì chúng chứa nhiều vitamin E.

4. Luyện tập

Nếu như bạn đang già đi, các giác quan bắt đầu làm việc kém, việc chọn lọc và xử lý thông tin kém hơn, giảm sự linh hoạt, điều này sẽ ảnh hưởng tới vùng trí nhớ trong não. Nhưng một nghiên cứu gần đây đã làm cuộc sát hạch như sau: những người tình nguyện được yêu lấy chính xác lá thư của họ trong một mớ thư lộn xộn trong khi có các tạp âm ồn ào trong phòng. Bật TV hoặc radio trong nhà, chơi ô chữ sẽ luyện cho bạn sự tập trung khi làm một việc gì đó mà không bị ảnh hưởng âm thanh của TV hoặc radio.

5. Ăn đa dạng các loại cá

Nghiên cứu của giáo sư A. David Smith khoa dược lý trường ĐH Oxford cho thấy acid béo omega 3 có lợi cho não nhất. Hàng tuần nên ăn hai món cá trở lên, nếu bạn thích ăn hải sản thì nên chọn những loại có hàm lượng thủy ngân thấp như tôm, sò....

6. Kiểm tra lượng đường trong máu

Giáo sư Elizabeth Barrett-Connor ở trường ĐH Californiavà giáo sư San Diego ở trường Dược nghiên cứu thấy rằng phụ nữ mắc bệnh mãn tính đường trong máu thì có nguy cơ suy giảm trí nhớ nhiều nhất vì ảnh hưởng tới não và các mạch máu dẫn truyền lên não. Hãy kiểm tra đường trong máu 01 lần/năm và giữ dưới mức 100 mg/dl. Mỗi ngày nên ăn từ 4-6 bữa nhỏ và đi bộ từ 30 phút trở lên.

7. Hãy như một đứa trẻ nhỏ

Những người tỉ mỉ, có tính tự giác và độc lập thì ít khi mắc bệnh về nhận thức (trí não chậm, thính giác kém, tư duy kém.....). Vì thế, giáo sư Brent Roberts khoa thể chất trường ĐH Illinois khuyên rằng nên dành ra 20 phút mỗi ngày để trang trí và lau chùi sạch sẽ ngôi nhà sẽ giúp não hoạt động linh hoạt hơn.

8. Ăn ít thực phẩm gây huyết áp cao

Một nghiên cứu từ năm 2007 của trường ĐH Columbia cho thấy những người bị tăng huyết áp chiếm 40% trong số những người bị suy yếu nhận thức.

Giáo sư Kritchevsky cho biết não sẽ teo lại theo tuổi tác là hiện tượng tự nhiên nhưng tăng huyết áp là một tiến trình có tác động. Trong khẩu phần ăn hàng ngày nên ăn các thực phẩm giàu canxi, như vậy sẽ làm giảm nguy cơ phát triển của tăng huyết áp.

Read More......
Monday, September 28, 2009 Posted in | , | 0 Comments »

Cách bạn khởi động một ngày mới sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến tinh thần và hiệu quả làm việc của bạn. Dưới đây là những cách bắt đầu để có một ngày thật tốt đẹp.

Nghe nhạc

Nếu ban đêm bạn thường nghe những bản nhạc êm dịu thì vào buổi sáng những bài hát sôi động lại thực sự có tác dụng. Giai điệu rộn ràng có thể giúp bạn xua sự uể oải, ngái ngủ để hào hứng bước vào một ngày mới với bao dự định, kế hoạch.

Tắm dưới vòi hoa sen

Những tia nước nóng trong vòi hoa sen sẽ giúp bạn thư giãn gân cốt, thả lỏng các cơ, loại bỏ những cảm giác căng thẳng trong cơ thể và sẵn sàng bắt tay vào công việc.

Ăn một bữa sáng đầy đủ

Nhiều người vẫn phạm sai lầm khi cho rằng bữa sáng là bữa không quan trọng. Họ thường ăn sáng rất qua loa hoặc thậm chí bỏ qua. Hãy bắt đầu ngày mới của bạn bằng một bữa sáng thật đầy đủ chất dinh dưỡng, bạn sẽ thấy mình có một ngày tràn trề sức lực.

Uống trà xanh

Trà xanh là một thức uống rất tốt, nó chứa nhiều chất chống ô xi hóa, giúp loại bỏ các độc tố có hại khỏi cơ thể bạn.

Đi bộ buổi sáng

Đi bộ mang lại rất nhiều lợi ích cho sức khỏe. Đi bộ buổi sáng giống như một bài khởi động giúp bạn sẵn sàng bước vào một ngày mới.

Tập Yoga

Tập Yoga không chỉ giúp bạn có một cơ thể dẻo dai, cường tráng mà còn mang lại một tinh thần hoàn toàn thư thái. Những người có thói quen tập Yoga sẽ có cách đối mặt với những khó khăn trong ngày một cách rất bình tĩnh.

Theo Suctrevn

Read More......
Posted in | , | 0 Comments »

Vừa sinh ra, thậm chí ngay khi còn nằm trong bụng mẹ, những đứa trẻ nhiễm HIV đã bị tuyên án tử hình. Chúng vô tội nhưng phải trả giá cho những sai lầm, sa ngã của cha mẹ. Bị bỏ rơi hoặc mồ côi ngay khi vừa sinh ra, bị người đời xa lánh, cuộc đời những đứa trẻ bị lây nhiễm HIV từ cha mẹ tưởng như đã khép lại. Nhưng tại Trung tâm nuôi dưỡng bảo trợ trẻ em Tam Bình II, TP.HCM, những đứa trẻ ấy đã được đón nhận, được cho một mái ấm và được yêu thương bởi những người mẹ người cha thứ hai có tấm lòng nhân ái.



Đến Trung tâm nuôi dưỡng bảo trợ trẻ em Tam Bình, rất nhiều người đã rơi nước mắt khi thấy các cô bảo mẫu chăm sóc, âu yếm những đứa trẻ bất hạnh ấy như con của mình. Và để có thể đến được với các em, những nhân viên ở đây phải vượt qua biết bao khó khăn thậm chí phải hi sinh rất nhiều kể cả hạnh phúc riêng của mình…

Những nguy cơ có thật

Điều khó khăn đầu tiên đòi hỏi những nhân viên bảo trợ ở Trung tâm nuôi dưỡng bảo trợ trẻ em Tam Bình II phải vượt qua đó là cái nhìn kỳ thị của người đời. Và búa rìu dư luận nhiều khi còn làm đau hơn nhiều lần nỗi đau thể xác.

Những đứa trẻ sớm phải chịu bất hạnh. Ảnh: Hà Dịu
Chị Trần Thị Mỹ Lan tâm sự: "Mấy năm trước đây, sự kỳ thị của mọi người với những bệnh nhân nhiễm HIV/AIDS còn rất nặng nề. Họ cứ nghĩ chỉ cần tiếp xúc với bệnh nhân là sẽ bị lây nhiễm. Lúc trước, có lần khi nghe mình nói làm ở trung tâm, hai người kia đã thì thầm với nhau rằng chắc những người chăm sóc cũng là người mắc bệnh nên thấy tủi thân và hụt hẫng ghê gớm. Chính vì thế mà ngại không dám nói với ai là mình làm ở đâu".

Anh Bùi Huy Vũ, y sĩ của trung tâm cũng kể khi mới vào làm ở đây, anh đã không dám cho gia đình biết nơi làm việc của mình. Và hàng ngày, anh phải từng bước tuyên truyền để gia đình bớt kỳ thị với những người mắc bệnh HIV/AIDS. Đến khi tâm lý mọi người ổn định anh mới dám nói. Cũng may là gia đình hiểu và thông cảm. Giờ đây, với nhiều người anh vẫn không dám nói vì ngại cái nhìn của họ.

Nhưng thời gian sẽ khiến người đời thay đổi quan niệm và sẽ có cái nhìn đúng đắn về những người tình nguyện làm công việc chăm sóc cho trẻ em nhiễm HIV/AIDS. Chỉ có nguy cơ lây nhiễm là có thật và luôn tiềm ẩn khi mà hàng ngày, các cô bảo mẫu phải trực tiếp chăm sóc, bế ẵm, nhất là với những bé ở giai đoạn cuối, bị mắc bệnh ngoài da, nên việc phải tiếp xúc với máu mủ là chuyện thường. Nếu bàn tay dính máu của các cô vô tình chạm vào vết xước trên cơ thể mình cũng có thể dẫn đến nguy cơ lây bệnh.

Ở đây, mọi người vẫn còn chưa hết bàng hoàng bởi tai nạn của anh Bùi Huy Vũ, y sĩ của trung tâm. Tai nạn nghề nghiệp xảy ra khi anh lấy máu một cháu bé để mang đi xét nghiệm. Do cháu bé giãy giụa, kim tiêm có chứa máu người bệnh đã đâm vào tay anh Vũ. Mặc dù đã được tiêm ngay thuốc đặc trị ARV, nhưng không loại bỏ nguy cơ lây nhiễm 100%.

Đó có lẽ là những ngày đen tối không chỉ của anh Vũ mà của cả trung tâm. Anh Vũ cho biết mình thực sự phải sống trong hoang mang, sợ hãi mà không thể chia sẻ với những người thân trong gia đình vì biết mọi người sẽ lo lắng. Mặc dù được đồng nghiệp động viên an ủi nhưng anh vẫn có những đêm mất ngủ vì lo lắng và sút mất mấy kg. Và cái ngày anh Vũ có kết quả xét nghiệm âm tính có lẽ là ngày vui nhất trong cuộc đời anh Vũ. Cả trung tâm thở phào như trút được gánh nặng và niềm vui của anh Vũ cũng là niềm vui của tất cả mọi người…

Cao hơn cả là tình yêu thương

Tất nhiên, để tránh nguy cơ lây nhiễm, các cô bảo mẫu của trung tâm đều được qua một khóa huấn luyện và có những quy định nghiêm ngặt để hạn chế rủi ro. Nhưng đôi khi họ đã bất chấp quy định bởi nó giống như sợ dây ngăn cách tình yêu thương thật sự mà các cô dành cho các em bé bất hạnh.

Chị Nguyễn Thị Gái, hi sinh cả tuổi xuân để ở lại trung tâm chăm sóc cho các bé nhiễm HIV/AIDS. Ảnh: Hà Dịu
Chị Trần Thị Mỹ Lan tâm sự: "Có nhiều trẻ sơ sinh khi mới vào đây chỉ còn da bọc xương, có em thì mụn nhọt mọc đầy người trông rất thương. Nếu đúng theo quy định thì khi chăm sóc các bé phải đeo găng tay, khẩu trang, yếm, để tránh máu bắn vào người nếu có. Nhưng không thể làm vậy vì nó sẽ tạo ra hố sâu ngăn cách giữa cô và trò. Chúng tôi coi các bé như con mình, vỗ về âu yếm bằng tất cả tình thương của người mẹ thì làm sao có thể làm như vậy được. Chúng còn nhỏ nhưng rất nhạy cảm và dễ tủi thân".

Có lẽ lời chị Lan nói là đúng khi ánh mắt của những em bé ở trung tâm Tam Bình dù lớn hay nhỏ đều man mác buồn ngay cả khi chúng cười. Và phải tận mắt chứng kiến hình ảnh một cô bảo mẫu nhẹ nhàng rửa và bôi thuốc vào cái nhọt đã vỡ ra của một bé bằng bàn tay không mới thấy họ thật sự yêu thương các em bằng cả tấm lòng.

Vất vả nhất có lẽ là các cô ở bộ phận chăm sóc trẻ sơ sinh bởi các bé còn quá nhỏ. Những khi có bé nào đó bị nóng sốt, quấy khóc cả đêm, các cô lại là người phải thức cả đêm chăm sóc, vỗ về. Cũng có khi phát bệnh, nhiều bé biếng ăn các cô lại phải dỗ dành và chính bàn tay các cô phải đút từng muỗng cháo cho các em ăn.

Khi có một bé trong trung tâm phải nhập viện, cũng chính các cô là người ở bên cạnh túc trực 24/24, có khi phải nằm ngoài hành lang bệnh viện để chăm sóc. Và khi các em giành giật lại được sự sống với thần chết, chính các cô là người vui nhất. Nhưng khi một em ra đi thì đó là một mất mát không gì bù đắp nổi.

Chị Trần Thị Thu Tâm, người đã làm việc ở trung tâm hơn chục năm nay ngậm ngùi: "Lúc trước, khi chưa có thuốc đặc trị ARV, tình trạng tử vong của các bé trong trung tâm rất nhiều. Mỗi lần chứng kiến một em ra đi là một lần thấy mất mát ghê gớm. Các em không phải máu mủ ruột rà của mình nhưng chúng tôi coi các em như người thân. Nếu người mẹ thấy vui thế nào khi hàng ngày chăm sóc, vỗ về con mình, thấy chúng lớn lên từng ngày, vui khi chúng biết bò, biết chập chững những bước đầu tiên thì tình cảm của chúng tôi cũng như vậy. Vì vậy mà khi một cháu ra đi, các cô cũng đều rơi nước mắt".

Chăm từng bữa ăn. Ảnh: Hà Dịu
Chị Tâm còn ám ảnh mãi cái chết của bé Sơn, lúc đó 3 tuổi. Sơn bị bướu ác tính, không biết nói, chỉ diễn tả bằng cử chỉ hoặc thỉnh thoảng bập bẹ được tiếng cô. Và khi phát bệnh, trong lúc vật vã đau đớn, tự dưng em đã thốt lên 1 câu xé ruột: “Cô ơi! Cứu con!”. Rồi Sơn chết. Và tiếng kêu đó nhiều khi vẫn còn văng vẳng bên tai chị Tâm cứa vào lòng chị đau đớn.

Cũng giống như chị Tâm, chị Mỹ Lan chia sẻ: "Nhiều lúc thấy đau lòng khi có bé chết trên tay mình nhưng bất lực không làm gì được. Lần đầu tiên chứng kiến cái chết của bé Hiền, tôi đã khóc rất nhiều và nhiều đêm mất ngủ, vì suy nghĩ sao phận người quá mong manh, nhất là với những đứa bé vô tội nhưng sinh ra đã phải mang án tử hình kia".

Hiền là một bé gái bị gia đình bỏ rơi trước cửa trung tâm, vào trung tâm được 4 tháng thì bé thường xuyên bị co giật phải đưa vào Bệnh viện Nhi Đồng I. Nhiều đêm, bé lên cơn co giật, người tím tái, chính chị là người ôm ấp vỗ về để bé dịu bớt cơn đau đớn. Nhưng rồi bé đã không vượt qua được. Là người trực tiếp chăm sóc bé, chị Mỹ Lan có cảm giác mình vừa phải chia tay một người thân và chị đã khóc bằng tất cả tấm lòng và tình yêu thương chân thành.

Hi sinh cả hạnh phúc riêng để gắn bó với các em

Chị Nguyễn Thị Gái năm nay hơn 30 tuổi, đã làm ở trung tâm 10 năm nhưng vẫn chưa lập gia đình. Chị cho biết mình vốn là một cô bé mồ côi nên chị rất thương và đồng cảm với các mảnh đời bất hạnh ở đây. Đa số các bé đều là trẻ mồ côi hoặc bị cha mẹ bỏ rơi nên các em rất cần tình thương của người mẹ. Và chị nguyện ở vậy, không lập gia đình để dành toàn bộ thời gian chăm sóc cho các bé bị nhiễm HIV/AIDS.

Lo từng chỗ ngủ. Ảnh: Hà Dịu
Hiện ở trung tâm, chị Gái đã nhận bé Hạnh Dung làm con nuôi. Hạnh Dung được chị chăm sóc từ khi còn là đứa trẻ sơ sinh. Lúc đó, Hạnh Dung nhỏ nhất, lại hay sốt nên chị phải quan tâm hơn các bé khác, phải thường xuyên bế ẵm thậm chí thức nhiều đêm vì bé quấy khóc. Giờ Hạnh Dung đã 12 tuổi, phải chuyển sang khu khác nên chị không còn trực tiếp chăm sóc nữa. Nhưng chiều chiều đi học về, Hạnh Dung vẫn qua chơi với chị. Và những ngày lễ, tết, chị hay dắt bé về nhà mình chơi. Chị bảo chỉ nghe bé Dung gọi chị bằng 1 tiếng thân thương “mẹ” là chị thấy hạnh phúc rồi, không cần gì hơn.

Không chỉ chị Gái mà còn rất nhiều chị ở trung tâm không lập gia đình. Nhiều chị cho biết thấy mình là trẻ mồ côi lại làm việc ở đây nên đàn ông họ cũng ngại. Còn các chị thì đã gắn bó với trung tâm rồi nên không nỡ rời xa. Với họ, đây không chỉ là một chỗ làm mà còn là một mái ấm mà ở đó họ có thể mang yêu thương đến cho những người thật sự cần yêu thương.

Với đồng lương hiện nay, đời sống của những người làm công tác bảo trợ tại trung tâm còn nhiều khó khăn, sống trong môi trường dễ lây nhiễm như vậy nhưng thực sự họ chưa được quan tâm đúng mức, nhà nước cũng chưa có chế độ cụ thể đối với cán bộ công nhân viên chăm sóc bị lây nhiễm HIV/AIDS từ trẻ. Nhưng như chị Gái cho biết nếu có một chỗ khác trả lương cao hơn, chị cũng không muốn đi vì đã quá gắn bó với các bé ở đây.

Chị Mỹ Lan cũng tâm sự: "Khi chứng kiến những cái chết đau lòng của nhiều cháu, có những lúc tôi cũng muốn bỏ để tìm một công việc khác nhẹ nhàng hơn nhưng cứ nhìn những gương mặt ngây thơ nhưng đã sớm phải gánh chịu nỗi đau của các em thì lại muốn ở lại với hi vọng phần nào xoa dịu nỗi đau cho các em".

Và niềm vui của những người mẹ thứ hai ở trung tâm cũng giản dị lắm như lời chị Nguyễn Thị Mai tâm sự: "Mỗi ngày thấy từng em lớn lên khỏe mạnh, hoặc có một em chiến thắng tử thần thì tự dưng trong lòng cũng thấy vui. Chỉ cần các em hạnh phúc là mình cũng thấy hạnh phúc rồi. Và đối với họ, phần thưởng cao quý nhất là những giọt nước mắt trân trọng của những người phụ nữ khi đến trung tâm nhỏ xuống vì cảm thông chia sẻ chứ không phải là những ánh nhìn xa lánh của người đời"…
  • Hà Dịu

Read More......
Sunday, September 27, 2009 Posted in | , | 0 Comments »

Bệnh huyết áp cao thường xuất hiện ở những người quá tự tin vào khả năng của mình và luôn cho rằng "Việc này ta làm ngon!". Bệnh hen suyễn và các vấn đề về phổi thường xuất hiện ở những người không biết cách sống tự lập...


Mắc bệnh chỉ vì nghĩ quẩn

Sau khi chứng kiến cái chết của một đồng nghiệp già ngay tại phòng làm việc do nhồi máu cơ tim, chàng trai trẻ bắt đầu lo sợ: "Có thể một lúc nào đó, mình cũng sẽ bị nhồi máu cơ tim và chết". Vì vậy, anh ta luôn mang theo bên mình các thứ thuốc dự phòng cần thiết. Chỉ cần cảm thấy ở vùng ngực có một chút biểu hiện hơi khác thường là anh vội tới ngay bệnh viện, làm đủ các thứ xét nghiệm. Ban đầu các thầy thuốc không phát hiện thấy gì khác thường nhưng anh ta vẫn quả quyết rằng tính mạng mình đang bị đe dọa. Và thế là những triệu chứng "tưởng tượng" dần dần đã hiện diện thực sự.

Đến lần khám thứ 9 thì anh được bác sĩ chẩn đoán là "có dấu hiệu rối loạn thần kinh chức năng tim" và cảnh báo có thể xuất hiện những cơn đau thắt ngực. Nhưng một chuyên gia tim mạch giàu kinh nghiệm lại quả quyết rằng, anh cần phải đến chuyên khoa tâm thần. Thật lạ, chỉ sau vài lần được điều trị bằng liệu pháp tâm lý, các triệu chứng về bệnh tim mạch của anh ta đã "không cánh mà bay".

Câu chuyện trên được ghi vào y văn thế giới từ những năm 1960, khi thuật ngữ "Nocebo" ra đời, để mô tả tác hại đối với sức khỏe và bệnh tật của những ý nghĩ bi quan, tiêu cực - trái ngược với thuật ngữ "Placebo" - mô tả hiệu quả tích cực của những suy nghĩ lạc quan và sự tin tưởng vào một điều gì đó cho dù điều đó không có tác dụng đặc hiệu gì.

Rất nhiều nghiên cứu, thử nghiệm đã được tiến hành sau đó để chứng thực rằng những suy nghĩ tiêu cực có thể gây những phản ứng bệnh tật cho cơ thể. Một thử nghiệm kinh điển là: cho một nhóm người dùng nước đường và bảo đây là chất gây nôn. Kết quả 80% số người tham gia đã bị nôn mửa. Không phải nước đường mà chính sự lo sợ, cho rằng mình thể nào cũng nôn, đã dẫn đến tình trạng này.

Cho đến nay, giới khoa học đã kết luận rằng: tất cả những chứng bệnh tâm thể (tinh thần và thể xác), theo số liệu thống kê chiếm tới trên 50% tổng số bệnh tật, đều phát sinh dưới tác động của các loại tình cảm tiêu cực, đặc biệt là sự sợ hãi. Chính nỗi sợ hãi bị mắc bệnh tật, một khi đã chiếm giữ vai trò chủ đạo, trở thành nỗi ám ảnh bao trùm lên toàn bộ tâm lý con người và tạo ra trạng thái "ám thị bệnh tật" đã khiến cho con người ta mắc bệnh!

Nghĩ làm sao, bệnh “chiêm bao” như vậy

Ngay từ cuối thế kỷ 18 đầu thế kỷ 19, bác sĩ người Đức Gufeland đã cho rằng: Mỗi bộ phận trên cơ thể đều bị ảnh hưởng bởi những ý nghĩ, xúc cảm từ chính bản thân mỗi người. Tuy chưa xác định được cụ thể cơ chế gây bệnh của những ý nghĩ tiêu cực nhưng ở thời điểm đó ông đã nhận ra: trong số những tác nhân gây nên lão suy và làm giảm tuổi thọ thì trạng thái chán nản, u buồn, sợ hãi, đố kỵ có tác động cực mạnh và nguy hại nhất.

Giờ đây, sau nhiều quan sát thử nghiệm, các nhà khoa học đã có thể rút ra sự tương quan giữa các loại bệnh tật và trạng thái tâm lý, chẳng hạn:

- Những người hay có ý nghĩ "sống độc thân thích hơn", không tin vào tình yêu, hoặc không cho phép mình yêu người khác có khả năng mắc các bệnh về tim mạch rất cao.

- Bệnh viêm khớp thường tấn công những người luôn có quan điểm phủ nhận là: "không thể như vậy được" và hay kết tội người khác rằng họ đang bóc lột mình;

- Bệnh huyết áp cao thường xuất hiện ở những người quá tự tin vào khả năng của mình và luôn cho rằng "Việc này ta làm ngon!";

- Người hay có ý nghĩ chán nản, thất vọng về những thất bại trong cuộc sống và theo chủ nghĩa phê phán thường hay mắc các bệnh về thận;

- Bệnh hen suyễn và các vấn đề về phổi thường xuất hiện ở những người không biết cách sống tự lập;

- Các bệnh về dạ dày xuất hiện do hậu quả của những xúc động mạnh trong quá khứ. Dạ dày cũng rất nhạy cảm với sự sợ hãi, ghen tị, đấu tranh và căm ghét. Việc kìm nén tình cảm, cố gắng quên chúng là nguyên nhân của chứng rối loạn dạ dày;

- Sự thù địch là nguyên nhân của chứng đau rát thực quản;

- Sự giận dữ, bực tức, hằn học là nguyên nhân của các bệnh truyền nhiễm (nhiễm trùng);

- Không thể tự quyết định, sợ phải đưa ra quyết định cuối cùng, sợ đương đầu với những khó khăn trong cuộc sống là nguyên nhân của những bệnh về răng miệng;

- Mất ngủ là do những ý nghĩ muốn trốn chạy khỏi cuộc sống, không muốn nhìn thấy những mặt tiêu cực của cuộc sống.

- Chứng táo bón thường xuất hiện ở những người có tình cảm quá lớn và những xúc động mạnh...

Sức "tàn phá" của ý nghĩ

Không những có thể gây nên bệnh tật, những ý nghĩ tiêu cực còn có đủ sức giết chết cả một người hoàn toàn khỏe mạnh. Y văn thế giới đã ghi lại câu chuyện tại một nhà tù ở Mỹ, người ta chuẩn bị đưa một phạm nhân ra hành hình trên ghế điện. Phạm nhân này hiểu rằng trong khoảnh khắc bật công tắc cho dòng điện cao thế nối vào ghế điện, chiếc bóng điện trên trần nhà sẽ bị tắt đi giây lát; khi phạm nhân này vừa ngồi vào ghế và dòng điện vẫn chưa được nối thì bóng đèn trong phòng bỗng phụt tắt do trục trặc kỹ thuật. Thế là phạm nhân đã chết ngay trên chiếc ghế chưa có điện. Anh ta đã không bị chết do dòng điện cao thế mà chính nỗi sợ hãi về một cái chết không sao tránh khỏi đã giết chết anh ta!

Theo giả thuyết của các nhà khoa học thì trong cơ thể sống, ngoài các gen vật chất bình thường mang những thông tin di truyền mà chúng ta nhìn thấy được trong kính hiển vi, còn có một loại "siêu gen toàn ảnh" (Hologram-Supergen) trong đó không những chứa đựng các vật chất di truyền mà còn "ghi nhớ" cả cấu trúc không gian và thời gian của toàn bộ cơ thể sống. Chính những siêu gen đó kiến tạo nên các cấu trúc năng lượng của tế bào, các mô, các tổ chức và toàn bộ cơ thể. Nó cũng "cài đặt sẵn" cả chương trình nhằm đảm nhiệm việc khôi phục sức khỏe và chương trình rút ngắn sự sống khi cần thiết.

Một khi cơ thể đứng trước các nguy cơ gây bệnh hoặc mắc bệnh, vỏ não sẽ nhận được những tín hiệu báo động và toàn bộ các vùng trong cơ thể sẽ được khởi động: chương trình "khôi phục sức khỏe" bắt đầu hoạt động và cơ thể sẽ được đưa trở lại trạng thái bình thường. Nhưng những ý nghĩ bi quan, sự sợ hãi bệnh tật, chết chóc lại đưa vào vỏ não những thông tin giả tạo, gây nên những sai lệch trong cấu trúc không gian - thời gian của siêu gen, khiến cho khả năng tự khôi phúc sức khỏe bị triệu tiêu, từ đó khiến cho bệnh tật nảy sinh. Chẳng những thế, nỗi khiếp sợ trước cái chết không thể tránh khỏi còn có thể "bật công tắc" khiến chương trình "rút ngắn sự sống" đi vào hoạt động. Và cái chết sẽ đến rất sớm với những người luôn luôn bị ám ảnh bởi những ý nghĩ tiêu cực, sợ hãi, chán nản, tuyệt vọng...

Chính bởi vậy mà các bác sĩ luôn khuyên bệnh nhân phải có lòng tin là bệnh sẽ khỏi. Điều này có tác dụng củng cố chương trình "khôi phục sức khỏe" đã được cài đặt sẵn ở trong siêu gen, như vậy bệnh nhân sẽ vượt qua bệnh tật một cách dễ dàng hơn!

Theo Hoàng Hà

Sức khỏe & Đời sống/Healthnew

Read More......
Posted in | , | 0 Comments »

Vì những người vợ chấp nhận để chồng hành hạ, vì những người chồng cho mình quyền “dạy” vợ, vì những đứa trẻ ngây thơ vô tội hằng ngày chứng kiến cảnh bạo lực, vô hình chung đã nhận thức một cách sai lầm rằng bạo lực là cách giải quyết vấn đề trong gia đình (và cả ngoài xã hội). (Thuy Linh)

Có nên quay lại với người chồng cay nghiệt?

From: ThuyLinh Vu Pattyn

Sent: Wednesday, September 17, 2008 3:42 PM

Subject: Re: co nen quay lai voi nguoi chong cay nghiet

Thân gửi bạn Hong Thoan Pham,

Đọc những dòng tâm sự của bạn dành cho chị Hương khiến tôi có cảm giác nếu bạn không có được một người vợ tuyệt đối phục tùng, dạ dạ vâng vâng thì bạn cũng sẽ biến thành một người chồng như chồng cũ của chị Hương.

Bản thân tôi tin hôn nhân phải đặt trên nền tảng tôn trọng và bình đẳng.

Tôn trọng là cả người chồng lẫn người vợ phải biết tôn trọng bản thân và tôn trọng lẫn nhau. Ngay cả khi có bất đồng, bất hòa thì cũng không có lý do gì có thể bào chữa cho việc đánh đập, nhục mạ nhau bằng những lời lẽ tục tĩu, hay lôi cả cha mẹ dòng họ ra mà chửi. Có thể chị Hương không phải là một người vợ tuyệt đối hoàn hảo, nhưng không lẽ vợ chồng không thể nhẹ nhàng góp ý cho nhau?

Bình đẳng là người chồng và người vợ cùng có trách nhiệm xây dựng gia đình, chăm sóc con cái và hơn hết là có quyền bày tỏ chính kiến của mình. Tôi thấy thật buồn cười khi nhiều người cho đến bây giờ vẫn dùng những chữ như “nghe/vâng lời chồng”, “không dám cãi lại chồng”, “dạy vợ”…

Bạn nói “bạn (chị Hương) biết chồng là người gia trưởng, ích kỷ... mà vẫn có thể bỏ qua, chấp nhận điều đó và tiến tới hôn nhân. Và nếu như bạn đã chấp nhận điều đó rồi thì ngay từ khi cuộc sống vợ chồng bắt đầu, bạn đã phải có sự cố gắng rất nhiều”. Xin thưa với bạn có rất nhiều phụ nữ Việt Nam tôi biết thường xuyên than phiền rằng khi hai đứa quen nhau thì anh ấy rất dịu dành, quan tâm, từ những món quà sinh nhật, lễ Valentine, ngày 8/3 đến những ngày kỷ niệm của hai đứa. Cưới xong rồi thì chồng cũng chẳng thèm đỡ dùm vợ dắt cái xe vô nhà.

Anh (và có lẽ rất nhiều đàn ông Việt Nam) muốn vợ mình phải chu toàn bản thân, phải cố gắng rất nhiều nếu không thì anh (và có lẽ rất nhiều đàn ông Việt Nam) sẽ “nổi khùng” và đánh đập, nhục mạ vợ, và nếu có như thế thì các bà vợ cũng nên xem xét lại bản thân, “tiên trách kỷ, hậu trách nhân”. Thế các anh có bao giờ tự hỏi bản thân mình đã hoàn thiện bản thân thế nào? Bằng cách trăng hoa, nhậu nhẹt, phó thác mọi công việc cho vợ, mong vợ phục tùng không chỉ bản thân mình mà cả gia đình?

Đọc những dòng tâm sự của chị Hương tôi thấy chị ấy chẳng có sai lầm gì nghiêm trọng ngoại trừ việc chị đã quá chịu đựng, quá nhu nhược để chồng chà đạp chị suốt một thời gian dài như thế.

Người ta có nói câu “được nước làm tới”, “được chân lân đầu”, những người vợ ngoan ngoãn, biết vâng lời chồng, đôi khi lại tạo điều kiện cho chồng mình quay lại chà đạp, hành hạ mình. Vì họ biết vợ mình không dám phản kháng, không dám cãi lại và sẽ chẳng có hệ quả to lớn nào xảy ra với họ (vì chồng dạy vợ là chuyện thường tình mà).

Thật tình mà nói, tôi không thể hiệu nổi tại sao phụ nữ chúng ta không biết tôn trọng bản thân mình, sao phải nhu nhược, chịu đựng, hy sinh đến thế? Để các con chị có cả mẹ lẫn cha? Các chị có nghĩ là ngay cả khi các chị ly hôn thì chồng chị vẫn là cha các con chị, và họ vẫn có trách nhiệm của một người cha. (Bản thân tôi tin rằng những người để con mình phải sống trong gia đình mà cha đánh đập nhục mạ mẹ thì chẳng thể làm một người cha tốt được).

Các chị có nghĩ tới những tổn thương (nặng nề) về mặt tinh thần nếu các con của các chị phải thường xuyên chứng kiến những cảnh tượng cha đánh đập, chửi bới mẹ? Các chị có biết tại sao tỷ lệ bạo lực gia đình ở các nước châu Á là rất cao và vẫn không thay đổi ngay cả khi chất lượng cuộc sống đã cải thiện nhiều?

Vì những người vợ chấp nhận để chồng hành hạ mình, vì những người chồng cho mình quyền “dạy” vợ, vì những đứa trẻ ngây thơ vô tội hằng ngày chứng kiến những cảnh bạo lực, vô hình chung đã nhận thức một cách sai lầm rằng bạo lực là cách giải quyết vấn đề trong gia đình (và cả ngoài xã hội). Với bé gái chúng sẽ sớm tin rằng mình phải ‘phục tùng, vâng lời” chồng, và những bé trai sẽ sớm tin rằng mình có quyền “dạy” vợ bằng bạo lực.

Chằng biết đến bao giờ xã hội ta mới có những gia đình mà vợ chồng cùng nhau chia sẻ trách nhiệm chăm sóc gia đình, nuôi dạy con cái. Chẳng biết bao giờ xã hội ta mới coi “chuyện bình thường” là những câu chuyện người chồng cũng biết phụ vợ đi chợ nấu cơm, thay tã cho con, dọn dẹp nhà cửa… Chẳng biết bao giờ xã hội ta mới có những gia đình mà người chồng không trăng hoa, ngoại tình.

Chẳng biết đến bao giờ xã hội ta mới không còn những người phụ nữ hằng ngày chịu đựng những tổn thương nặng nề về thể chất và tinh thần mà những người gây ra nó không ai khác là chồng mình. Chẳng biết khi nào xã hội ta mới có những mầm non không phải chứng kiến cảnh cha đánh đập, chửi bới mẹ, để chúng có thể yên ổn lớn lên, trưởng thành trong một môi trường lành mạnh mà “bạo lực” không phải là câu trả lời cho mọi vấn đề.

Có lẽ chúng ta sẽ có một xã hội như thế, một ngày mà những người như chị Hương biết đứng lên bảo vệ bản thân mình? Những người như bạn Hong Thoan Pham thôi không mong một người vợ hoàn hảo?

Thân mến,

Theo VNExpress

Read More......
Posted in | , | 0 Comments »

Cùng là người. Sao có người cả đời mình chẳng bao giờ quên được. Có nguời gặp rồi không muốn gặp nữa. Cùng là người. Sao có người cứ nhận những thứ của người khác - là của mình. Có người lại toàn đem những gì mình có - chia cho người khác.

Cùng là người. Có người 5 năm yêu 1 người. Có người yêu một lúc 5 tên. Cùng là người. Có người nấu cơm ngon ơi là ngon. Có người lại chỉ thích ăn cơm hàng.

Cùng là người. Có người cầm tờ giấy kẹo cả tiếng tìm thùng rác. Có người thì lúc nào cũng đứng cạnh thùng rác (vì chỗ nào cũng xả).

Cùng là người. Có người quý trọng cơ thể mình biết bao. Có người lại cứ thích đập đi, xây lại, lắp ráp, xẻo chỗ này đắp chỗ kia - trên chính cơ thể mình.

Cùng là người. Có người cố gắng sống sao cho thật - còn chưa ăn ai. Có (những) người - lại chỉ biết sống Ảo.

Cùng là người. Khi đã thành ngôi sao, hát có chán, cát-xê mấy chục ấu. Có người hát thật đắm say mê hồn, chưa nổi tiếng - cũng chỉ mấy trăm nghìn.

Cùng là người. Có người ở quê chỉ có 5 kênh VTV - học vẫn giỏi. Có người ở trên thành phố có cả wireless - kém vẫn hoàn kém.

Cùng là người. Có người học năm thứ ba đại học đi xe đạp vẫn oách. Có (đứa) học cấp 3 đi xe to xe đẹp - mà vẫn bị người ta khinh.

Cùng là người. Có người để tóc tém trông thật cá tính. Có người không nuôi được tóc, bỏ 5,6 triệu để nối một bộ tóc phù du không phải của mình.

Cùng là người. Sao nhà giàu, đã giàu còn cho vay lãi cao. Nhà nghèo, đã nghèo còn phải đi vay lãi cao nhà giàu.

Cùng là người. Sao có người săn sang đến với nhau giúp đỡ nhau trong cơn hoạn nạn. Có kẻ gây ra tai nạn mà hèn mạt bỏ chạy.

Cùng là người. Có người ước mơ cả đời có đứa con. Có người đã từng có giây phút làm mẹ - nhưng sẵn sàng tước bỏ nó - thậm chí nhiều lần.

Cùng là người. Sao có người là phụ huynh không muốn con mình đi chơi nhiều vì sợ hư. Có những bác phụ huynh còn lấy làm hãnh diện với hàng xóm - khi con gái mình được nhiều con trai đến đón.

Cùng là người. Có người với 10 triệu trang trải miếng cơm manh áo, 100 triệu xây được nhà, 1 tỷ làm việc thiện. Có người, 10 triệu cho một chai rượu, 100 cho một đêm bay, và 1 tỷ cho những cuộc ăn chơi triền miên.

Cùng là người ấy. Sao vừa yêu chó. Vừa thích ăn thịt chó.

Cùng là người. Sao có người coi vịêc nội trơ là một niềm vui trong cuộc sống. Có người lại coi: “Không bao giờ phải làm việc nhà” - là một niềm tự hào.

Cùng là người. Có người yêu quý ngôi nhà của mình biết bao. Có người cũng yêu quý nhà mình lắm nhưng sự lựa chọn của họ không phải là nhà mình - mà là nhà nghỉ.

Cùng là người. Sao có người nói “hãy làm việc đi” hiểu theo nghĩa này. Ngưòi hiểu theo nghĩa khác.

Cùng là người. Có người quen nhau rồi mà nhìn nhau mặt vẫn lạnh te như Washington. Có người chưa quen nhưng đã thấy thân thiện và gần gũi rồi.

Cùng là người. Sao có người chẳng cần đánh gì lên mặt trông vẫn xinh. Có người trát cả cân phấn lên mặt mà vẫn không đỡ được.

Cùng là người. Sao có người chỉ mơ ước có một việc làm ổn định để bình yên bên gia đình. Có người lại tham danh vọng, muốn làm giàu thật nhanh bởi luôn nghĩ rằng: làm giàu không khó.

Cùng là chữ cái. Trẻ con đánh vần A, Bờ, Cờ. Người lớn nói A , Bê , Xê - tức là nói không đơn giản là chữ cái.

Cùng là chữ X. Trẻ con sẽ là Xe đạp, Xích lô, Xúc xích. Người lớn sẽ là XXX.

Cùng là đôi mắt. Có đôi mắt nhìn thấu tâm can. Có đôi mắt chỉ soi vẻ bề ngoài.

Dù có thế nào....Cùng là người.....hãy biết sống vì nhau......



HoangThanhNhan

Read More......
Posted in | , | 0 Comments »